Showing posts with label Pre-6G. Show all posts
Showing posts with label Pre-6G. Show all posts

Saturday, July 7, 2012

Vietnamese Entry #1: Trở Về Quê Hương


Vietnamese Entry #1
Cứ mỗi năm đến tháng sáu, sinh viên khắp nơi đều háo hức để chờ đợi năm học kết thúc và một mùa hè vui tươi sắp đến. Có người mong mùa hè để có thể đi chơi, còn có người thì mong mùa hè đến để có thể thư giãn sau một năm học cực nhọc. Riêng tôi, cũng như những người bạn tôi có được vinh dự làm việc chung cùng trong hội MEMO, mùa hè đén có nghĩa là chúng tôi đang tiến gần hơn đến Việt Nam, đến quê hương của mình...
Những dòng chữ trên tôi viết vào khoảng vài tuần trước, khi nhóm học sinh của MEMO chúng tôi vẫn còn trong quá trình chuẩn bị cho chuyến đi. Trong khoảng thời gian này, nhóm MEMO đã có cơ hội được các bác sĩ huấn luyện để chuẩn bị cho chuyến đị cũng như tận tâm chuẩn bị thật nhiều thùng chứa dụng cụ y tế để mang về Việt Nam giúp đồng bào. Ngoài ra, chúng tôi còn tổ chức một buổi rửa xe gây quỹ để có thêm tiền giúp đỡ cho đồng bào tại Việt Nam. Vì bận rộn như thế, tôi quên bén đi bài viết này đến ngày hôm nay.
Các sinh viên đang chờ đợi tại Seoul, Đại Hàn để đón chuyến bay về Việt Nam.
Hiện tại, tôi đang ngồi trên máy bay khởi hành từ Seoul, Đại Hàn đang trên đường về Việt Nam. Chỉ còn khoảng hai tiếng nữa thì máy bay sẽ hạ cánh đến phi trường Tân Sơn Nhất tại Sài Gòn, mở đầu cho chuyến đi hai tuần của MEMO. Đây là lần thứ ba tôi được cơ hội về chung với MEMO để giúp đỡ cho đồng bào. Tự xem mình là một “cựu binh,” nhưng tôi vẫn không khỏi những bồi hồi như một sinh viên về Việt Nam lần đầu tiên. Hai tiếng đồng hồ thật là một thời gian không dài, nhưng đó là thứ đang ngăn cách tôi với một thế giới hoàn toàn khác. Chỉ trong vòng hai tiếng nữa thôi, tôi sẽ trở về với quê hương, với cội nguồn, với Việt Nam. Tôi sẽ trở về với những nụ cười ngây thơ của các em cô nhi, với niềm hớn hở của các em học sinh nhận học bổng, và với sự mộc mạc không nơi nào có của dân làng Việt Nam.
Lòng tôi càng hớn hở bấy nhiêu thì những sự âu lo cũng đến với tôi bấy nhiêu. Không còn là một thành viên bỡ ngỡ như năm đầu tiên, tôi trở về lần này với tư cách là một thủ lĩnh. Tuy trên danh nghĩa, tôi là president, nhưng để làm thành công nhiệm vụ của mình tôi biết tôi còn phải nổ lực và cố gắng hơn thật nhiều. Tôi không thể ngừng suy nghĩ đến liệu các trạm khám bệnh có được thành công hay không và đồng bào có được giúp đỡ tận tình hay không? Liệu những đồ chơi chúng tôi mang về có đủ cho các em tại cô nhi viện hay không? Liệu các em có thích và cười hay không? Liệu các thành viên trong nhóm, đặc biệt là những thành viên mới, có thể thích nghi với một đất nước mới và có được một chuyến đi đáng nhớ như tôi đã có hay không? Liệu mình có thể làm một thủ lĩnh tốt hay không, hay lại sẽ thất bại và không giúp được gì cho ai cả? Thật công nhận, mình lo nhiều thật...
Ngay khi đáp xuống Đại Hàn từ Hoa Kỳ, chúng tôi đã phải có sự thay đổi bất đắc dĩ đầu tiên cho chuyến đi. Thay vì theo kế hoạch tổ chức trạm khám bệnh vào ngày làm việc đầu tiên, chúng tôi phải dời lại kế hoạch này đến ngày làm việc thứ hai. Thay vào đó, chúng tôi sẽ đến Trường Tiểu Học Đức Huệ để trao học bổng cho các học sinh nghèo. Những sự thay đổi như thế này cũng là lý do làm tôi lo lắng. Nhưng sự lo lắng của tôi vẫn không thể nào bằng sự tự tin tôi có được tới nhóm sinh viên 30 người đang ngồi chung máy bay với mình. Tôi nhìn xung quanh mình, có người đã thấm mệt sau chuyến bay dài nên đã ngủ say, cũng có người còn thức để xem phim trên hệ thống giải trí của máy bay. Trong nhóm, có người đến từ UCLA, từ UCI, từ UCSD. Ngoài ra, cũng có người đến từ OCC, Chapman, Biola University hay là sinh viên đã ra trường. Mỗi người mỗi khác, mỗi đặc tính riêng. Tuy nhiên, tất cả đều có chung một sự nhiệt huyết thật mãnh liệt và lòng thương người thật bao la. Họ tìm đến MEMO không vì mục đích tô điểm thêm resume của cá nhân, mà chỉ với lý do đơn giản là có cơ hội được giúp đồng bào tại quê nhà. Tôi thật hân hạnh vì sẽ được sát cánh với những người bạn này trong suốt 12 ngày tới.
Những thùng dụng cụ y tế mà các sinh viên MEMO mang về Việt Nam. 
            Nhìn qua cửa sổ máy bay, tôi đã bắt đầu thấy được đất liền. Đây là thứ tôi đã mong chờ suốt cả chuyến bay: tôi đã có thể thấy được những ngọn núi, những dòng sông, những cánh đồng. Những thứ này tuy hiện diện trên mọi lãnh thổ, nhưng không nơi nào ngoài Việt Nam mà chúng làm cho lòng tôi thật xúc động làm sao.  Quê hương ơi, tôi đã về đây. 


-Tuấn

Thursday, July 5, 2012

Airport Lounging


Team Earth nametag!
                The recognition that I was about to embark on a two week trip to Vietnam hadn’t quite hit me until I was in the car, headed to LAX, while going through a frantic mental checklist of what I might have forgotten to pack. When we got to the airport, I immediately spotted our huge group that was already there in Terminal B and felt a sense of excitement mixed with anxiety. I already felt behind, as I scrambled to tape the address sign onto my medical supplies box. My team leader, Alex, then gave me our team t-shirt and my name tag, which helped calm my anxiety because I was finally there, and checked in and it was official.

                I separated from the group after we all checked in our luggage because my family all wanted to grab food on the top floor. This trip would also be a little different for me because my dad, my uncle, and my cousin would also be with me. Yet, I hope to spend a lot of time with the rest of our group also. Finally, we drifted towards the gate to our flight and my dad and I said our goodbyes to my mom.

                Here, as I’m writing at the airport in Seoul, I know that this is just a transition period between our homes and Vietnam. Many of us are either napping, or trying to find something to do with our time as we wait (showering, playing on Ipads, etc.) We had our team trivia competition earlier with team Air as the winner! Afterwards, we took our team pictures and had some time to chat together with our teammates.
Team meetings
Dental team meeting
                The bloggers (Cece, Tuan, Anton and me!) are currently having a meeting as I’m writing this and so I feel a little better having something to do. This year, we’re having 3 clinic days soon after our arrival day in Vietnam so I’m a little nervous but I know that it will work out in the end because we are all taking part in something that we are all passionate about.

Collecting our luggage and medical supply boxes in Tan Son Nhat airport


- Vivien

Wednesday, July 4, 2012

The day before our departure.

Upon realizing that I was not able to find my passport in my apartment just days before the trip…

Anton: “Mom, I don’t know what to do… I can’t find my passport… what can I do?”
Mother: “Don’t worry, I have it. I found it lying around and kept it from you in order to teach you to take better care of your things. You always lose things…”

Into my backpack they go!

    
  That conversation occurred on the Monday of the week we were to leave for Viet Nam. Truthfully, I wasn’t able to get excited along with the rest of the MEMObers solely because I was not able to find my passport until then.  I had been stressing out about my passport for weeks and was envious of the people who were getting excited while I would go day by day worried about the possibility of not going on the trip.

Tanks on tanks on tanks.

  
   The relief from the moment I found out where my passport was felt like a release. I felt like I could FINALLY get excited for this trip. After the firecracker explosiveness of finding my passport, my excitement level was just about steaming throughout Monday night. It was simmering Wednesday when I went to go buy some supplies. There is nothing that will quicken the approach of an event more than shopping, where you go out and find the necessary materials for your departure.

Some necessities.

     I’m sorry, I lied. There is actually something that will make the trip come sooner, and that is packing. Especially when you've lagged, and started just hours before you leave for the airport. Despite the looming mini-anxiety of forgetting something important, my excitement for the trip was at an all-time high. I was jittery and could not sit still for the life of me.


     As I packed my articles of clothing into my Ziploc bags, it slowly dawned on me what I am about to embark on. The realization of the work I’m about to do, the people I’m about to help, that I will be coming back to my homeland. 


- Anton