Showing posts with label medical mission. Show all posts
Showing posts with label medical mission. Show all posts

Sunday, July 15, 2012

EKG at Clinic Day 4

Sunday, July 15, 2012

Waking up and knowing that it was the final day of clinics for the trip was such an accomplishing feeling, knowing I've made it this far without crashing, yet a bittersweet feeling, knowing that this'll be the final time I'll be working with my fellow MEMObers. 

Our day started at 5:00 AM, we crashed at a hotel in My Tho and I had to rush into the showers and down the stairs in time to check out of the hotel. The journey to today's clinic was particuarly unique. We had to park the bus on the main road and take a small shuttle to where the actual clinic was located. The whole road was bumpy and muddy; it made me realize how far these people are willing to go just to see us and recieve help from us. As we crossed muddy potholes and tight closed roads, we finally arrived to see probably the most organized clinic we've had thus far on 6G.

I immediately began setting up the EKG machines for my role in the clinic and unfortunately, I remembered we were running out of electrodes for the machine and that we forgot to get more for the clinic so we had to limit how many patients that we were allowed to accept that day for EKG's. 

The day went smoothly for EKG's and I was able to show a few MEMObers how to use the EKG machine. Afterwords I helped intake and triage for a bit and finished up the rest of the clinic doing ultrasound.

Long Co and I helping out a patient

More EKG

Controlling the crowd waiting on EKG/Ultrasound screening.
At the end of the day, we ended up helping over 500 patients. Which tallies up to almost 2000 patients during our whole mission. However, the clinics is just one fragent of what MEMO is all about, tomorrow will be the day for the orphanages!

William Nguyen

Last Clinic Day

Today was our fourth and last day of clinics. We drove to the rural village of Thanh Hoa of the Cai Lay district in Tien Giang province, and when the road became too narrow. We had to get out of our giant bus and into a small van that made several trips to take us in groups to the clinic site. The ride was bumpy but scenic. I arrived with the first group of some board MEMObers and doctors, and we walked along a muddy path to arrive at a big open hall full of benches. Like any other MEMO clinic, several hundred people were already waiting since dawn to be seen. This clinic day was one of the two on this trip that was a MEMO collaboration with Benh Vien Dai Hoc Y Duoc, and they were very efficient in helping set up. As more groups of MEMObers arrived, the clinic started off almost immediately. It was easily one of the most smoothly run clinic days I have ever seen. 

Tuan and I handled the intake of patients. The hospital sends out about 500 invitations to a rural province, and the officials of that area send them out to those they believe are most in need of free medical attention, mainly the poor and elderly. At intake, I, with some help from some of those from the hospital, transcribed the names, ages, and addresses on the invitations onto the prescription forms. This was sometimes a challenge because although I know the basics of reading and writing in Vietnamese, the fancy cursive that many of the patients used was often illegible even to those proficient in Vietnamese. After working in intake at the previous three clinic however, I was getting better at it. Most Vietnamese last names were Nguyen, Tran, or Le. Middle names too, were all pretty similar, with most women carrying the name Thi and men carrying the name Van. After putting names on all the prescriptions, I helped Tuan call out names of patients and guided them to triage.









By the end of the day, around 510 villagers had been through our clinic. All of them had been through consultation with a medical professional, and received medication free of charge. Many also received an ultrasound or EKG test along with a copy of results that they could take with them for further medical attention. It is amazing to know that only a few hours of hard work accomplished so much. Working alongside Benh Vien Dai Hoc Y Duoc was also an amazing experience. We worked very well with them and I really hope to be working with them again for clinics in the future. On the bus ride back to Saigon, I knocked out for hours straight, worn out from another exhausting but amazing day with MEMO.
-Cecilia

Vietnamese Entry #5: Khám bệnh ở Tiền Giang (Ngày 8-9).



            Sau ba ngày tại Sài Gòn, nhóm sinh viên chúng tôi đã có cơ hội lấy lại phần nào sức lực và đã sẵn sàng trở lại các vùng sâu, vùng xa. Lên đường từ 5 giờ 30 sáng, đoàn chúng tôi hướng xuống huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Trong hai ngày tới, chúng tôi sẽ tổ chức khám bệnh và phát thuốc miễn phí tương tự như tại Long An cho đồng bào ở hai xã Mỹ Tây Phước và Thanh Hoà.
Đông quá!

Bắt đầu làm việc thôi.


Các cụ bà cao tuổi chờ khám từ sớm

Thomas và một bệnh nhân.

Katrina và một bệnh nhân.
            Điều khác biệt với những lần trước là đây là lần đầu tiên đoàn làm việc chung với Bệnh Viện Đại Học Y Dược. Tuy có nhiều bỡ ngỡ lúc đầu, nhưng đoàn đã có hai ngày làm việc chung thật vui vẻ với các bác sĩ và anh chị em của bệnh viện. Có lẽ vì đã tích luỹ được kinh nghiệm từ hai ngày đầu, hai ngày làm việc tại Tiền Giang diễn ra thật suông sẻ và rất nhiều đồng bào được giúp đỡ và phát thuốc.
Natalie làm việc trong quầy thuốc.
            Ngày đầu tiên tại Tiền Giang tôi chứng kiến được sự nhanh trí và tận tuỵ của nhóm sinh viên mà tôi đã từ từ yêu mến. Họ làm việc không ngừng nghỉ một cách tận tâm và chẳng than thở một lời. Nếu không có họ, buổi khám bệnh sẽ không thành công như dự kiến. Tôi còn nhớ nhóm sinh viên điều khiển (crowd control) đã cứu chúng tôi một bàn thua trông thấy. Vì có quá nhiều bệnh nhân nên bàn đo huyết áp bị tắt nghẽn và chúng tôi buộc phải chậm lại. Tuy nhiên, các bạn điều khiển đã nhanh tay tạo thêm một bàn đo huyết áp và quy tụ thêm ba sinh viên nữa để đo huyết áp. Vấn đề tắt nghẽn liền được giải quyết. Ngoài ra, các bạn còn dàn xếp một hệ thống ghế để cho bà con sau khi đo huyết áp có thể chờ để gặp bác sĩ. Có thể nói, sự trật tự trong suốt buổi khám gần như là hoàn hảo.
Trạm đo điện tim.

Tôi và Cecilia đảm nhận việc tiếp nhận.

Bác sĩ Lành và các bác sĩ của bệnh viện Đại Học Y Dược tận tâm nói chuyện và kê thuốc cho bệnh nhân.

            Vào ngày khám thứ hai tại Tiền Giang, chúng tôi đã hoàn toàn quen thuộc với công việc, nên mọi sự diễn ra thật tuyệt vời. Riêng với tôi, tại bàn tiếp nhận, tôi cũng chẳng gặp vấn đề hoặc khiếu nại gì. Thật tình mà nói, lời than phiền duy nhất mà tôi nhận được ngày hôm đó là từ một cô trung niên. Vì các bà con đã có số thứ tự khi nộp giấy ở bàn tiếp nhận, chúng tôi buộc phải gọi tên theo tứ tự đó. Chúng tôi cũng cùng một lúc cố gắng ưu tiên cho các cô bác cao tuổi ngoài thứ tự. Tuy nhiên, vì số lượng quá nhiều, chúng tôi không thể cùng một lúc cho tất cả mọi người vào được. Cô trung niên đến trước tôi, và hỏi tôi có thể cho các cô bác cao tuổi vào trước, mặc dù ngay cả cô cũng đang ngồi chờ đến lượt mình. Tôi cảm thấy rất cảm động với tình thương của các đồng bào dành cho nhau, khi cô kéo từng cụ bà, có người đi lại rất khó khăn, đến phía trước để chúng tôi có thể đưa vào khám.
            Hai buổi khám tại Tiền Giang kết thúc mỹ mãn. Chúng tôi trở về Sài Gòn mà trong lòng cảm thấy vui làm sao, vì chúng tôi đã góp phần nhỏ để giúp dân làng tại Tiền Giang có một cuộc sống tốt hơn. 
-Tuấn
"Cười lên đi bác!"

Saturday, July 14, 2012

Day 3 of Clinics: Friendship

These four friends enjoyed laughing at my Vietnamese.

*giggle*giggle*smirk*smirk*

Day 3 of Clinic


At today’s clinic in My Tay Phuoc, Cai Lay, Tien Giang, I was put in Pharmacy. I have to say it was a lot slower than the other clinic roles. The pharmacists were doing most of the work taking prescriptions and picking out drugs while I was mainly put to work refilling the supply of drugs on the table. At clinic, the EKG/ultrasound station was quite a walk away from the triage and consultation room so I would see the crowd control people sweating and super exhausted walking patients back and forth. Part of me wanted more action than being under the shade in the pharmacy. Just like they say – be careful what you wish for – I was then asked to be crowd control and take people over to EKG/ultrasound station. It was sooooo hot and I felt kind of bad for the patients who had to walk back and forth, especially the older, frailer patients. They were all so sweet though. Many of them asked me where we were all from, how many days we were going to do clinics and how long we were going to be in Vietnam, and they also praised us for doing good work.
Again, the EKG /ultrasound stations were the last to finish and so I was on duty up until the very end. It was another great day for clinic. Afterwards, we had lunch and then went to the beautiful Evergreen Resort where we toured the gardens and had the entire dining room to ourselves!


-Vivien


(pictures coming soon!)

Tuesday, July 10, 2012

Vietnamese Entry #3: Khám bệnh ở Long An (Ngày 3 và 4)


Trong hai ngày cuối tại Long An, đoàn chúng tôi đến hai xã Tân Đông và Long Sơn để tổ chức khám bệnh và phát thuốc miễn phí cho đồng bào nghèo tại hai xã trên.
Brittany, Diana và Cecilia đang giúp đỡ bà con ghi tên.

"Xin các cô bác hãy chịu khó, rồi ai cũng được vào khám thôi!" 
Nha sĩ Timothy Bùi làm việc không nghỉ. 

Các sinh viên trong nhóm nha khoa  
            Trong hai ngày này, MEMO làm việc chung với hội chữ thập đỏ Việt Nam tại tỉnh Long An. Trong hai ngày này, chúng tôi giúp đỡ được khoảng 500 đồng bào mỗi ngày. Mỗi người đến trạm khám bệnh sẽ được tiếp nhận, dù có giấy mời hay không, được đo huyết áp, nói chuyện với bác sĩ, phát thuốc miễn phí,  và được đo tâm điện đồ và siêu âm nếu cần. Ngoài ra, nha sĩ Timothy Bùi và nhóm sinh viên chuyên về nha cũng sẵn sàng đáp ứng nhu cầu răng miệng của bà con. Các sinh viên làm việc không ngừng nghỉ mặt dù các trở ngại trong suốt hai ngày: Mọi người phải thức dây thật sớm, ngủ ít, cái nóng của mùa hè Việt Nam làm cho nguồn nước dự trự của đoàn cạn đi thật sớm. Dù mệt mỏi, nhưng tôi thật cảm phục lòng nhân ái của các bạn trong đoàn. Họ làm việc không than thở để những đồng bào có thể giải quyết các thắc mắt về sức khoẻ của mình, có thể ra về mới một bao thuốc trong tay, hay có thể có được một nụ cười nho nhỏ trên các khuôn mặt đã già đi theo năm tháng và sự cực nhọc của một cuộc sống nông dân.
Các sinh viên phải di chuyển liên tục 
Bác sĩ John Belville nhịn ăn trưa để đo siêu âm cho tất cả mọi người. 
            Làm việc tại bàn tiếp nhận trong suốt hai ngày, tôi có nhiệm vụ đọc tên của dân làng để họ có thể lần lược vào gặp bác sĩ. Vì số lượng bệnh nhân quá nhiều, chúng tôi thật không thể nào đáp ứng được và đưa mọi người vào sớm được. Vì thế, đây cũng là nơi tôi lãnh đủ các khiếu nại và than phiền từ bà con. Biết thế nào được, chúng tôi chỉ có thể ưu tiên cho các bác cao tuổi, nhưng không thể nào cho mọi người vào hết được. Các bà cụ, ông lão ngồi chờ dưới cái nắng chang chang để có cơ hội được gặp bác sĩ một lần. Khi được gọi tên thì họ cùng dìu dắt nhau để được đo huyết áp. Khi xong việc, họ không về ngay, mà đứng chờ nhau để cùng về chung. Khi kết thúc, tất cả mọi người, dù đến chờ từ 6 giờ sáng hay tới trễ lúc trưa, đều được khám và gặp mặt bác sĩ.   
Thật dễ thương làm sao.

Các sinh viên giúp việc trong quầy thuốc dù mệt nhưng vẫn cười.

Tận tâm đo huyết áp cho bà con.

"Bà hãy đi theo con"

Bác sĩ Nguyễn Đỗ Duy, Âu Cơ, và Albert không rời chiếc máy siêu âm. 

            Từ bàn tiếp nhận, tôi nhìn qua bàn đo huyết áp và thấy các bạn sinh viên làm việc liên lục không ngừng nghỉ. Trên khắp địa hình trạm khám bệnh, các sinh viên điều khiển tận tâm dìu dắt các ông cụ bà không đi nổi di chuyển từ bàn này đến bàn khác. Đến giờ ăn trưa, nha sĩ Timothy Bùi cùng các sinh viên trong nhóm nha cũng như đội đo tâm điện đồ và siêu âm nhịn ăn một lúc lâu hơn để có thể giúp đỡ hết các mọi người. Thật cảm động bao nhiêu trước các tấm long nhân ái chung quanh, tôi không thể nào không cảm thấy vui ở trong lòng.
            Sau khi kết thúc hai ngày làm việc tại Long An, chúng tôi lên đường về Sài Gòn cho những ngày làm việc kế tiếp.
            -Tuấn

Our Second Day of Clinic

Our second day of clinic, in my opinion, was a success: The success was possible because of the experience we gained from the first clinic and the students' ability to quickly adapt to a new environment.

We entered Long Son commune in Long An Trouble hit us first thing in the morning as our bus were too big to fit through a gate in the village, and we were forced to wait for a series of smaller shuttles to come carry our team and equipment to the clinic site, Long Son Elementary School. The villagers already waited since morning and lined up in rows in front of the intake table. Our intake team and triage team immediately got to work, and I began to call out the villagers' names so they can begin to receive the clinic's services. Cecilia and Anton diligently manned the intake table to transfer names and assign numbers to patients in order.

Villagers from Long Son commune waited since dawn.

Though starting at around 8:30 AM, many villagers from all ages had been waiting since 5:00 AM. By around 10:00 AM, the crowd looked just like how it was when clinic began. No matter how quick we attempted to move the flow, there was just way too many villagers, many of them traveled for a distance just to get a chance to get medical help. Among them were many senior citizens over 70, 80, or even 90. Many could not handle waiting for a long time in the heat, and even though we tried to get as many as we can helped as soon as possible, it took hours, if not the whole clinic time, to help all senior citizens with their needs. Despite waiting in the heat, the complaints, and the chaos, I could not help but smile as I work. In front of me, I see all the old villagers women sit together and talking to keep each other company. When someone gets called in the group, they helped that person up and promised to keep an eye on that person's belongings, which was usually a pair of slippers and a straw hat, while she went to see the doctor. Calling the villagers' names for their turn was definitely a stressful job, but rewarding at the same time. Whenever I messed up with a name, the whole crowd laughed, and everyone had a good time as I correct my pronunciation. It was amazing how one simple word can bring smiles to so many, including myself.
Christine from the triage team helped a patient.
Natalie helped a senior citizen to the triage station.
I glanced over and saw the triage team constantly at work with very very little time for breaks. Further down the clinic site, the dental team and ultrasound/EKG stations were also busy. Even when clinics were over, the dental and ultrasound/EKG stations still continued to work for another 2 hours. Dr. John Belville did not leave the ultrasound machine all day, while Albert and William, under Long Co's supervision, manned the EKG machine throughout the morning. We saw around 500 patients by the end of the day, and many left home after receiving consultations, screening, and medicines.

Ultrasound station.

The pharmacy was kept busy the whole day....

....and so was the dental station.
The 6G team once again outperformed themselves from the first day of clinic. We then head back to Saigon for a few days ahead working with the University Hospital.

-Tuan


Anton here everyone. I just wanted to add on a video that I found especially endearing from intake.




Monday, July 9, 2012

MEMO Dental Team

After hours of training with the dental team and Dr. Bui the first day of clinic finally arrived. It was time to test our knowledge of names of tools and anesthetics that we’ve just learned, or at least that was how I looked at it in the beginning. It turned out to be more of a test of team work, improvising and learning as the clinic day progressed. Our team of ten people was divided into a team of five for each day. I was assigned to work at the dental station the first day of clinic along with Bryant, Christine, Theresa, and Thomas. We quickly set up the equipment according to how it was planned the night before. Dr. Bui walked around to make sure that all the tools and equipment was set up and that we all were wearing the correct protective gear. We quickly assigned the roles of dental assistant, rover, and infection control amongst the five of us. Then, just right after things were set up the first few patients arrived and were lying in on of the three dental chairs. Luckily, there were two other Vietnamese dentists and three dental students available to see and treat patients as more and more of them came. 

I was working with Christine at infection control for the first half. Though our job started off slow, things picked up pretty quickly and more and more trays of tools needed to be disinfected. It meant we had to work fast, but the good news was that a lot of patients were being seen and treated. I think I can speak for all of dental team in saying that it definitely got HOT under those protective cloth coats, face masks, and eye shields, which fogged up every time we breathed out. However, seeing everyone around me continue to diligently work while also drenched in sweat was enough motivation to keep me working. I don’t think anyone really had time to think about the heat. We just kept disinfecting tools one batch after another. 

For the second half Christine and I switched roles to do dental assistant. It was great to work alongside Dr. Bui as he treated patients. It was easy to tell that he was very knowledgeable and knew exactly what his patients needed. We could see clearly that many of the patients have never been to a dentist and had conditions which could easily be fixed, such as broken roots of a tooth embedded in their gum that caused them pain. I learned a lot in the time doing dental assisting because Dr. Bui would explain to us as he did the extractions. A few of us even got the privilege of extracting a tooth with our own hands towards the end of the day under Dr. Bui’s guidance. It was a unique and exciting experience for everyone. Though all of us at the dental station were exhausted by the end of the clinic, it was exhilarating and rewarding thinking about how many patients were able to be treated and how relatively smooth everything went, thanks to Dr. Bui’s careful planning and training. All of us were all smiles after. I thought it was a great first day for clinic and consider myself very lucky to have been a part of M.E.M.O G6’s dental team 

-Kathleen Ta

First Day of Clinic


It was the first day of clinic, which was held at a nearby school in Long An Province, and my job today was Intake. In the beginning, patients were rushing in with all of their invitation forms in one big pile, which made Intake’s job of filling out intake forms pretty much impossible. I stood by with the other Intake members watching patients bombarding CeCe with questions and I felt really confused and worried that the day would end in complete chaos. Suddenly, I was moved to the Triage table to help translate.

Intake was able to improvise and the forms were filled out at the triage table while Intake worked on controlling the extremely large crowd of patients waiting outside the clinic.  Soon, the patients were being systematically let in to the clinic and the patient flow began to run more smoothly. I spent most of my time helping to translate and fill out Intake forms at Ron’s and Alex’s triage table (as well as converting the thermometer readings from Fahrenheit to Celsius - thanks, Will for letting us use your phone!). 


Triage had finished first so the local people working at the clinic pushed together all the tables so we could sit and eat (cháo and cá). Overall, I really enjoyed being able to communicate with the patients and I was happy whenever they understood what I was saying (and whenever they thanked me =)). We had officially finished our first day of clinic and are now looking forward to tomorrow for new clinic roles, lessons, and adventures.


- Vivien 
.